Giai Nhân Sa Lưới Chương 8.3 (hạ)

Chương 8 (Hạ)

Hôm sau, nàng vừa tỉnh dậy đã không thấy dáng Mạnh Lăng như cũ, ăn sáng xong, nàng nhàn rỗi đến học tập nữ nhân cổ đại, tập thêu thùa –— tuy rằng thành phẩm, ách, không thể nào gọi là đẹp.

Bất quá, mấy ngày nay cố gắng học tập, nàng cũng tiến bộ thần tốc, thành quả không thể làm người ta cười sặc sụa, mặc dù còn chưa thể coi là tâm ứng thủ, nhưng cũng không tệ lắm.

Dùng bữa trưa xong, trong lúc vô ý nghe Tiểu Viện nói Mạnh Lăng bận việc còn chưa dùng cơm, Hàn Vũ không nói hai lời, lập tức thẳng đến phòng ăn, lấy chút thức ăn bình thường Mạnh Lăng thích cùng cơm trắng đưa hướng thư phòng, quả nhiên, Mạnh Lăng vẫn vùi đầu vào công văn, trước bàn bày một đống sổ sách lớn nhỏ.

“Lão công, ngươi không ngoan, lại không ăn cơm trưa!” Hàn Vũ vừa vào cửa liền chỉ trích.

Mạnh Lăng ngẩng đầu, buông bút lông trong tay. “Sao nàng lại đến đây?”

Nàng giơ giỏ trúc trong tay lên. “Cho chàng ăn cơm nha! Cổ nhân có câu ‘Dân dĩ thực vi thiên’, việc trọng đại cũng phải ăn no rồi nói sau.” Không đợi Mạnh Lăng đáp ứng, nàng giúp hắn thu dọn sổ sách dẹp sang một bên, lại đem một thứ lại một thứ đồ ăn để ra trước mặt hắn.

“Mời, đôi đũa, còn có cơm.” Nàng nhất nhất đưa cho hắn, Mạnh Lăng mỉm cười tiếp nhận.

Mạnh Lăng ăn, lại như nghĩ đến điều gì, dừng lại nhìn nàng hỏi: “Vì cái gì nàng không hỏi ta sao dạo này lại bận nhiều việc như vậy?”

Hàn Vũ nhún nhún vai, giúp hắn gắp thêm đồ ăn vào bát, lại đem đôi đũa trả lại cho hắn. “Chàng tính lúc nào nói cho ta , ta tự nhiên sẽ biết, ta cần gì phải làm khó dễ chàng.”

“Chẳng lẽ nàng tuyệt không tò mò?”

“Đương nhiên tò mò a! Nhưng là ta càng hy vọng tướng công của ta không bị đói, cho nên, nếu chàng định nói cho ta biết, vậy ăn cơm trước đã.”

“Được rồi.” Hắn gật đầu, dưới sự giám sát của ái thê, chậm rãi giải quết hết đồ ăn. “Vậy được chưa?”

“Đúng rồi, như vậy mới là bé ngoan nghe lời.” Vũ Hàn thưởng cho hắn một cái thân hôn, lập tức bắt đầu động thủ thu dọn bát đĩa.

Mạnh Lăng cầm lấy đôi tay nhỏ bé đang bận rộn kia, dụng lực kéo một cái, Hàn Vũ liền ngã vào lòng hắn, ngồi lên ‘ghế tư nhân’ của mình. “Hiện tại, đến phiên nàng phải ngoan ngoãn nghe lời ta.”

“Chăm chú lắng nghe.”

“Mười ngày qua, sở dĩ ta bận nhiều việc như vậy, là vì ta tính cùng thê tử bảo bối của ta ra ngoài du ngoạn, cho nên trước hết, ta phải an bài tốt việc nhân sự, đảm bảo trong lúc ta vắng mặt không xảy bất cứ chuyện gì, đã hiểu chứ?”

“Du ngoạn?” Nàng ngây người một chút, sau đó vui sướng thắp sáng cả hai con mắt. “Chàng nói —— chàng muốn dẫn ta đi chơi?”

“Chẳng lẽ ta có nhiều ‘ thê tử bảo bối’? Không phải nàng thì còn ai?” Hắn buồn cười nhìn biểu tình kinh hỉ trẻ con của nàng.

“Nha, quá tuyệt vời!” Nàng kìm lòng không được trác môi hắn một chút (Trác : mổ …  ). “Cảm ơn chàng, Mạnh Lăng!”

Hắn vui vẻ nhìn khuôn mặt tỏa sáng của nàng, có thể đổi lấy nụ cười nàng sáng lạn như thế, vất vả mấy ngày hoàn toàn tan vào mây khói, hết thảy cố gắng đều là đáng giá.

“Chúng ta đi đâu du ngoạn?” Nàng nhảy nhót hỏi.

“Hàng Châu.” Hắn nói. “Cảnh sắc Tây hồ Hàng Châu là đẹp nhất, mỗi năm đến mùa xuân, trăm hoa đua nở, phong điệp thành đàn, đâu đâu cũng có, khắp nơi cảnh đẹp, cho nên người đến du ngoạn luôn đông như dệt vải, nhà thơ, mặc khách, nhân văn nhã sĩ đều thích đi Tây hồ, ngâm thơ ca vịnh một phen.”

“Hàng Châu –— danh từ rất quen thuộc…” Nàng  ngẩn ngơ, bất quá giờ phút này vui sướng lại tràn ngập tư tưởng. “Ta đã muốn đi khẩn cấp a! Nhớ trước kia từng đọc trong sách, khi đại văn hào Tô Thức nhậm chức thái thú Hàng Châu, từng xây dựng một con đê dài ở Tây hồ, chính là đê Tô Công nổi danh phải không?” Mạnh Lăng gật đầu, nàng cười đến sáng lạn. “Nhưng mà ta còn chưa được tự mình du ngoạn, lần này ta phải hảo hảo xem cho đủ.”

Mạnh Lăng trìu mến khẽ nhéo mũi nàng. “Nhìn nàng kìa, vừa nói đến đi chơi là y như đứa nhỏ.”

“Nhưng, chàng thích ta như vậy, không phải sao?” Nàng ngọt ngào cười.

Nhìn nàng cười như mặt trời tỏa nắng, thỏa mãn cùng cảm giác hạnh phúc tràn lên ngực, hắn bỗng nhiên cảm thấy, chỉ cần có thể cả đời ở bên nàng, đó là trời xanh đã ban ơn rất lớn, hết thảy còn lại cũng không quan trọng——  

 

2 comments on “Giai Nhân Sa Lưới Chương 8.3 (hạ)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s