[Giai nhân] Chương 8.2

Chương 8 (Trung)

Dùng xong ngọ thiện, Hàn Vũ đưa ra nghi vấn đầu tiên.

“Mạnh Lăng, Tề Thiếu Minh này rốt cục là loại người nào, cùng chàng có ân oán gì?”


“Nàng không biết?” Mạnh Lăng kinh ngạc nhíu mày. “Ta tưởng nàng phải biết rõ hắn.”

“Biết rõ?” Nói vậy có vẻ, nàng trước kia từng gặp qua hắn –— không, phải nói Sở Hàn Vũ lúc trước gặp qua hắn.

“Coi như ta đã quên đi, chàng nói cho ta biết được không?”

“Chuyện này nên nói là từ nhiều năm trước, phụ thân Tề Thiếu Minh có một vị hôn thê mĩ mạo vô song, nhưng cuối cùng, nàng ấy lại thành thê tử của cha ta, mẫu thân của ta! Nêu nói sao đây? Phụ mẫu ta lưỡng tình tương duyệt, bọn họ không chịu hiểu, cho nên theo lời bọn họ nói thành ‘mối hận đoạt thê’. Rồi sau đó, bọn họ lần nữa ngầm công kích chúng ta. Mà nhà ta nào có ngồi chờ chết, không để ý mặc người khác xâm lược? Nếu cha ta có tâm muốn đấu, bọn họ đã sớm suy sụp, tuy rằng chúng ta cũng không gây hấn trực tiếp, nhưng cũng không có lý do yếu thế, một hồi thương trường tình trường chiến theo nhau mà đến, Tề gia sớm thế suy lực bạc, cuối cùng phụ thân Tề Thiếu Minh không chịu nổi đả kích, luẩn quẩn trong lòng —— tự sát. Tự nhiên mà vậy, Tề Thiếu Minh lại đem việc này trút lên đầu chúng ta. Ân oán thế hệ trước, vốn không liên quan đến ta, thế mà, Tề Thiếu Minh ái mộ một vị tài mạo kiêm câu tuyệt sắc giai nhân đã lâu, nghe nói, hắn tuyên bố không phải nàng thì quyết không lấy, mà thực khéo,” Hắn cười khổ một chút. “cô gái kia cuối cùng thành nương tử của ta, người cuộc đời này ta yêu nhất.”

Hàn Vũ giống như có điểm đã hiểu, “Chàng là nói ta sao?”

“Trừ nàng còn ai vào đây?” Hắn nhẹ niết chóp mũi nàng một chút. “Đây cũng là một nguyên nhân khiến lúc ấy ta từng muốn từ hôn, ta không muốn lại làm song phương cừu hận càng sâu, nhưng, hiển nhiên ta không có quyền lựa chọn. Cho nên, ‘thù giết cha’ còn thêm hai ‘mối hận đoạt thê’, khiến hắn tận hết sức công kích ta. Hứa Thế Xương là nội ứng hắn xếp vào gia trang, tuy rằng ta sớm có hoài nghi, nhưng không có chứng cứ cụ thể, thẳng đến tối hôm qua khi hắn lẻn vào thư phòng định lấy cắp sổ sách, ta mới tóm được đuôi.”

“Nha —— hình như Tương Nhi nói với ta, có vị họ Tề liên tiếp tới cửa hướng phụ thân xin hôn, nhưng phụ thân đều khéo léo từ chối, người này hẳn là Tề Thiếu Minh đi… Ai nha, người ta không nhớ rõ!”

“Thật ra ta có hỏi qua nhạc phụ chuyện này. Người nói hai năm trước khi nàng lên Phổ Ninh Tự dâng hương, từng gặp một gã nam nhân quấn quýt si mê không ngớt, sau đó liền không buông tha tới cửa cầu thân, người nọ là Tề Thiếu Minh. Thế nào, nàng thật sự không ấn tượng?”

Hai năm trước? làm ơn, nàng làm sao biết!

“Quản hắn là ai, dù sao không xuất chúng như tướng công ta là được, ta chỉ nhớ chàng là đủ rồi.” Nàng lại nhảy vào cái ôm của hắn, quả thực đem hắn thành ghế ngồi công cộng –— không, là ghế tư nhân của nàng.

Mà Mạnh Lăng, thoạt nhìn thập phần vui vẻ khi Hàn Vũ năm ba bận dính trên người hắn. Hắn nhẹ chạm vào cánh môi hồng diễm diễm, nhu tình mật ý hôn, một đường hôn xuống da thịt tuyết trắng mịn màng, hôn lên làn tốc mềm mại. “Da thịt nhược băng tuyết, yểu điệu nhược xử nữ… Hàn Vũ, từ ngữ nào cũng không thể hình dung một phần vạn vẻ đẹp của nàng, đối với ta mà nói, nàng chính là nữ nhân đẹp nhất trên đời…”

Hàn Vũ không lên tiếng, lẳng lặng dựa vào hắn, hưởng thụ phút giây kiều diễm như thơ này, lưu luyến ấp ôm tình cảm.

 

 

Mấy ngày tiếp đó, Mạnh Lăng việc nhiều vô kể. Buổi sáng, Hàn Vũ tỉnh lại, đã không thấy bóng hắn đâu, mãi đến đêm mới trở về phòng, thấy mặt, hắn cũng mệt đến đặt đầu liền ngủ. Hàn Vũ cũng không phải oán hận Mạnh Lăng vắng vẻ nàng, nàng biết hắn kinh doanh chuyên nghiệp trải rộng khắp nơi, phàm là trà lâu, khách điếm, bố trang, tiệm củi, quan ăn vặt đều có, nàng chính là nhìn hắn mỗi ngày vùi đầu váo sổ sách, vội vàng an bài các loại sự việc lớn nhỏ, mệt ngay cả thời gian nghỉ ngơi đều không có, vì hắn mà đau lòng thôi.

Canh hai, Mạnh Lăng lại không trở về phòng, nàng không khó đoán được hắn nhất định lại ở thư phòng bận rộn.
Nhẹ nhàng thở dài, nàng nâng đôi má hương ngồi trước bàn chờ hắn, nàng sớm thành thói quen ở trong lòng Mạnh Lăng đi vào giấc ngủ, thiếu cái ấm áp trong lòng ngực hắn, đúng là cô chẩm khó ngủ a!

Chờ, chờ, buồn ngủ xâm nhập vào đầu, nhưng nàng lại ngủ ngay trên bàn.

Một hồi sau Mạnh Lăng về phòng liền nhìn thấy Vũ Hàn ngủ gật trên bàn, thực rõ ràng, nàng chờ đợi hắn, áy náy phút chốc tràn, hắn nhẹ nhàng bước tới, định không kinh động mà ôm nàng lên giường ngủ, lại vẫn làm nàng bừng tỉnh.

Hàn Vũ xoa xoa đôi mặt nhập nhèm buồn ngủ, nhìn rõ người trước mặt. “Mạnh Lăng? Chàng xong việc rồi.” Thân mình khẽ động, mới phát hiện mình đang ở trong lòng hắn.

“Ân. Muốn nghỉ ngơi sao còn không lên giường nằm? Như vậy rất dễ bị phong hàn.”

“Người ta muốn chờ chàng thôi!”

Mạnh Lăng cởi áo khoác xuống, nằm xuống bên cạnh nàng. “Thực xin lỗi, Hàn Vũ, mấy ngày này ta…”

“Không có gì, chàng làm việc của chàng, ta không quan hệ, chỉ cần đáp ứng ta đừng tự làm mình mệt chết, được không?” Lời xin lỗi bị nàng chặn lại, thoải mái cười cười.

“Ta đáp ứng.” Ngực Mạnh Lăng ấm như rượu, đầu ngón tay nhệ nhàng vẽ theo nét cằm duyên dáng của nàng. “Nàng cũng vậy, từ sau đừng chờ ta, mệt thì trước hết phải nghỉ ngơi, đừng làm ta buồn lòng, ân?”

“Ân.” Đáp lại Mạnh Lăng đầy ôn nhu tình ý , mang theo nụ cười thỏa mãn, nàng say sưa đi vào giấc mộng.

 

 

One comment on “[Giai nhân] Chương 8.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s