[Giai nhân] Chương 8.1

Chương 8 (Thượng)

“Không… Trang chủ tha mạng, chủ ý ngu ngốc này không phải của ta, ta không muốn làm như vậy, hết thảy đều là Tề Thiếu Minh sai ta làm, cầu trang chủ cho ta một con đường sống!”


Hàn Vũ vồn luôn luôn tĩnh lặng ngẩng đầu lên nhìn Mạnh Lăng, vẻ mặt hắn chính là trầm tư, thần sắc phức tạp khiến Hàn Vũ nhất thời mơ hồ. Hay là –— hắn biết tên Tề Thiếu Minh này là nhân vật nào? Bọn họ trước đó có ân oán gì sao?

Được rồi, lão công còn đang suy tư, nàng thân là thê tử, tạm thời thay hắn chủ trì một chút.

Nàng khing thường liếc nhìn Hứa Thế Xương, người này quả không hổ là ‘tiểu nhân’, một khi sự việc bại lộ, cũng chỉ nghĩ đến bảo vệ tính mạng, cho dù bán đứng người khác làm đệm lưng cũng không tiếc, cái gì đạo nghĩa giang hồ, nhân cách chí khí sớm đã quăng qua một nơi mát mẻ nào đó!

“Ngươi đúng là người thuyết minh cho từ ‘tiểu nhân’ tốt nhất, mang tiếng tiểu nhân nên rất sợ chết, tính chất đặc biệt gió chiều nào theo chiều ấy, phản tín quên nghĩa phát huy vô cùng nhuần nhuyễn, nhịp nhàng ăn khớp, lập luận sắc sảo!” Nàng cười nhạt, thản nhiên châm chọc.

Hàn Vũ vừa lên tiếng, Hứa Thế Xương lập tức đem lực chú ý tập trung trên người nàng. Kiều Mạnh Lăng xem ra rất coi trọng nữ nhân này, nếu hắn cầu xin được nàng, Kiều Mạnh Lăng có lẽ sẽ thay đổi tâm ý, cho hắn một con đường sống.

“Phu nhân cứu mạng!Thỉnh cứu tiểu nhân, tiểu nhân cảm kích suốt đời không quên!” Hứa Thế Xương lại cầu xin, lại dập đầu.

Hàn Vũ chán ghét nhíu nhíu mày, vừa mới nói xong mà thôi, hắn lại lập tức biểu diễn chiêu thức ấy.

Hàn Vũ nhất thời nổi lên ngoạn tâm (ngoạn :chơi đùa), cố ý trầm tư. “Cứu ngươi? Ân, việc này…”

“Dạ, cảm ơn phu nhân!” Hứa Thế Xương mừng rỡ, cao hứng mãnh tạ ơn.

“Đợi chút, ta nói giúp ngươi sao? Các vị, tiểu nữ trí nhớ không tốt lắm, làm phiền các vị nói cho ta biết, ta khi nào hứa giúp hắn cầu tình?” Nàng vẻ mặt buồn rầu, bộ dáng cố sức suy tư. “Chết thật, tướng công, người ta quên rồi, chàng có nhớ rõ chứ?”

Mạnh Lăng nhín cười, nhìn khóe mắt Hàn Vũ léo ra tia quang mang thông minh linh động, hắn biết ái thê lại nhàn đến hốt hoảng, cá tính bướng bỉnh muốn chỉnh nhân lại nổi lên rồi, cho nên hắn cũng không so đo, để nàng đùa cho đủ đi!

“Nương tử, nàng biết rõ vi phu ta chỉ thông minh hơn bươm bướm một chút, sao nhớ rõ được nhiều chuyện như vậy?” Hàn Vũ gật đầu, tỏ vẻ đã biết.

“Ân, như vậy nga… Kỳ thật ta cũng đồng tình với ngươi, huống chi trời sao còn có đức hiếu sinh –—” Khi Hứa Thế Xương vừa kịp chuyển ưu thành hỉ, nàng lại thình lình bỏ thêm một câu. “Đáng tiếc ta không phải thiên gia, ta rất không có đức hiếu sinh.”

Người đang ngồi ai cũng cười khẽ, trừ bỏ Mạnh Lăng đang cực lực duy trì vẻ ngoài lãnh khốc, không phát ra ý cười.

“Kia…” Hứa Thế Xương mờ mịt.

“Ta tính thay ngươi cầu tình, tha cho ngươi một mạng –—”.

Lúc này tỏ vẻ hiểu được, hẳn là không sai đi? Hứa Thế Xương lại lần nữa dập đầu điệt thanh nói lời cảm tạ. “Đa tạ phu nhân đại ân đại đức, đa tạ phu nhân…”

“Nhưng là ta nghĩ không ra, ta vì sao phải giúp ngươi nha, hao tổn tâm trí, đổi lại ta cũng chẳng được gì, ta sao phải lãng phí nước miếng? Vẫn là quên đi.”

Hứa Thế Xương sắc mặt tối sầm, rốt cục thấy rõ nữ nhân này đem hắn ra đùa ngoạn, cũng nhậm mệnh hoàn toàn hết hy vọng.

Lúc này, thật sự có người khống chế không được lớn tiếng bật cười, nguyên lai không khí nghiêm túc ngưng trệ, Hàn Vũ một loáng đã đem một đạo vui vẻ tràn vào. Nếu không phải dưới chân còn có một người quỳ gối, bây giờ có lẽ đã giống ‘khai mạc nhạc hội’!

Mạnh Lăng thanh thanh yết hầu, che giấu xúc động muốn cười. Nêu chuẩn bị ra mặt thôi, cứ để nàng chủ trì, không khí uy nghiêm đều nhanh bị nàng phá hư hết. “Ta nghĩ, ngươi cũng nên nhận rõ năng lực Kiều trang chủ, mặc kệ là ngươi hay Tề Thiếu Minh, muốn tạo ảnh hưởng đến ta, chỉ là một ý nghĩ kỳ quặc. Trở về nói với Tề Thiếu Minh, ta không nghĩ đối địch với hắn, khúc mắc đã qua, ai đúng ai sai đều cũng đã là chuyện không thể vãn hồi, lại đem ra so đo cũng không có ý nghĩa.”

Này –— là ý tứ gì? Hứa THế Xương mơ mơ màng màng, rất sợ lại là một tràng vui đùa khác.

Được rồi, sự tình đã xong, lão công có thể trả lại cho nàng đi? Hàn Vũ ôm thắt lưng Mạnh Lăng làm nũng:

“Tướng công, bụng người ta thực đói, vì chờ chàng, ta đến giờ còn chư ăn cơm đâu! Cũng không thể được đi ăn chút gì sao?”

“Ân.” Mạnh Lăng gật đầu một cái, Hàn Vũ vui vẻ lôi kéo Mạnh Lăng ra ngoài.

“Trang chủ! Còn Hứa Thế Xương…”

“Ngốc! Ý tướng công ta là muốn các người thả hắn!” Hàn Vũ hảo tâm quay đầu lại giải thích.

“Nhưng mà…”

“Ta nói, thả hắn!” Mạnh Tiều kiên định hạ lệnh, chỉ thiếu chưa nói: Sao các ngươi phiền quá vậy, không thấy ta đang muốn cùng kiều thê ăn cơm sao? Nếu hại ái thê bị đói, ta khiến các ngươi ăn cơm không xong đấy!

“Dạ.”

One comment on “[Giai nhân] Chương 8.1

  1. “Sao các ngươi phiền quá vậy, không thấy ta đang muốn cùng kiều thê ăn cơm sao? Nếu hại ái thê bị đói, ta khiến các ngươi ăn cơm không xong đấy!” thích câu này nha!haha!zui thiệt!thanks nàng đã post truyện nha!^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s