[Giai nhân] chương 6.3

Chương 6 (Hạ)

Edit:Tiểu San

Beta:Miu Miu

Nàng cắn môi lùi lại từng bước, điềm đạm đáng yêu nói: “Ta… không có ý tứ gì cả, chẳng qua —— có thê tử trên danh nghĩa như ta thì ngươi thật ủy khuất a, ta chỉ là nói… Nếu ngươi có nhu cầu tìm một hồng nhan tri kỷ thực sự để làm bạn, ngươi không cần ngại ta, ta có thể thông cảm.”

Hắn nắm chặt hai tay, hai bên mày như chạm nhau, ánh mắt lạnh như băng tuyết, khuôn mặt lãnh khốc có thể đánh bay cả sương mù, nhìn chằm chằm nàng một hồi lâu, cả giận cắn răng nói: “Ý nàng là, cho dù ta nạp thêm tam thê tứ thiếp cũng không ảnh hưởng đến chuyện của Sở Hàn Vũ nàng, nàng cũng sẽ không để ý, ngay cả mày cũng không nhăn lấy một chút?”

“Ta…” Hắn tức giận như vậy làm chi? Nàng là vì hắn mà suy nghĩ nha. “Nếu ngươi thật sự muốn, cho dù nạp thêm mười tám người, ta —— có thể dị nghị điều gì?” Cho dù đau lòng, nàng cũng không có tư cách phản đối, nàng chua xót nghĩ.

“Nàng!” Nàng thực sự nghĩ hắn là loại trọng sắc đẹp phong lưu? Hay là nàng căn bản không cần hắn, thầm nghĩ đem hắn đẩy đến chỗ nữ nhân khác, nàng hưởng lạc thanh nhàn?

Ý nghĩ này làm Mạnh Lăng nổi trận lôi đình, đau lòng không thôi!

Mắt hắn sáng như đuốc nhìn nàng, căm giận nói: “Thuận theo những lời này của nàng, ta sẽ mỗi ngày hưởng thụ mỹ nhân hương, đúng ý nàng, giúp nàng giống như thê tử Chu Văn Vương ‘hậu phi chi đức’, hiền tuệ cùng hảo tâm!” Lời châm chọc nói xong, hắn phất tay áo bỏ đi, để lại mình Hàn Vũ trong lòng tràn ngập phiền muộn đứng tại chỗ.

Sai rồi sao? Sai rồi sao? Ủy khuất chính mình, thay hắn suy nghĩ như vậy là sai lầm sao?

Lệ mơ hồ dâng lên, nàng không nói gì, lặng nhắm mắt…

Rồi sau đó, Mạng Lăng luôn trốn tránh nàng, chính là lúc thấy mặt, hắn cũng luôn lạnh lùng đi qua sát bên người. Nếu là lúc trước, nàng tuyệt đối không thể tưởng tượng được, nàng sẽ cùng trượng phu bất hòa ngay ngày đầu tiên tân hôn.

Một đôi vợ chồng vứa mới cưới, trượng phu hàng đêm nghe đàn hát, phải ôm phấn hồng, trái ôm mỹ nhân; mà thê tử, lại hàng đêm rơi lệ, một mình vắng lặng, ôm chăn gối lạnh lùng mà đi vào giấc ngủ… Hôn nhân cái kiểu gì đây!

Nàng biết, Mạnh Lăng là tức nàng, cho nên không tiếc ôm một người lại một người dung mạo xinh đẹp xuất hiện trước mặt nàng –— này tính là gì? Thị uy sao? Tuyên bố không có Sở Hàn Vũ nàng, hắn cũng tuyệt không thiếu nữ nhân làm bạn, hắn tuyệt không thiết tha nàng ? Phải không? Phải không?

Nàng cũng không phải cái loại nhu nhược, cá tính không chịu thua không cho phép nàng yếu đuối cúi đầu, vì thể nàng kiêu ngạo thẳng lưng, lạnh nhạt đi qua như không thấy gì.

Hàn Vũ làm sao biết, khi thấy ánh mắt ai oán thống khổ nàng dùng nhìn hắn, tim Mạnh Lăng như bị cắt làm hai mảnh, máu chảy đầm đìa, đau đớn không thể dùng từ ngữ để diễn tả. Nhưng khi hắn định buông hết thảy giả bộ mà ôm nàng vào lòng, nàng lại trưng ra khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường, thần thái chẳng hề lưu tâm, khiến hắn giận đến không tự chủ dùng hình ảnh càng thêm phần nhiệt tình nóng bỏng hồi đáp nàng.

Tình trạng ấy duy trì một tuần, Hàn Vũ chịu không nổi, ghen tị cùng cảm giác đau lòng tra tấn nàng, còn tiếp tục như vậy, nàng thật sự sẽ bị bức điên!

Nhìn đồ ăn mĩ vị quý hiếm trên bàn, nàng buồn rầu nhắm đôi mi thanh tú. “Tiểu Viện, đem đi đi, ta không muốn ăn.”

Tỳ nữ đứng một bên không biết làm thế nào cho phải. “Nhưng mà –— người một miếng cũng chưa ăn.”

Trang chủ đặc biệt căn dặn nàng, nhất định phải khuyên phu nhân ăn nhiều, nhưng lại không được để nàng biết đây là ý của ngài… Đúng là làm khó hạ nhân như nàng. Phu nhân không ăn, chẳng lẽ muốn nàng cứng rắn nhét vào miệng bắt phu nhân ăn? Phu nhân ngủ không được, chẳng nhẽ muốn nàng đánh phu nhân bất tỉnh, làm cho nàng ‘ngủ’

“Ta nói là, ta không muốn ăn!”

Bất đắc dĩ, Tiểu Viện đành phải dọn đồ ăn đi, rồi chạy đi hồi bẩm trang chủ.

Hàn Vũ nhìn những hạt mưa tích tách rơi ngoài cửa sổ, thời tiết âm âm u, tựa hồ như mây đen bao phủ trong lòng nàng, nếu có thể mưa to một trận thống khoái, có phải hay không cho mưa rửa trôi đi nỗi u sầu thống khổ của nàng?

Bước vào màn mưa, Hàn Vũ để mặc mưa làm cho nàng ướt đẫm. Ai nói, bước chậm trong mưa là một loại tình thú? Ai nói, gặp mưa là một loại hưởng thụ? Ai còn nói, giọt mưa lãng mạn làm cho lòng người sáng lên?

Nàng không có! Một chút cũng không có, nàng chỉ cảm thấy càng sầu, càng khổ, càng bi thương. Nàng đột nhiên khóc lớn, khóc bằng tất cả thê lương cùng chua xót dưới đáy lòng!

Trên mặt, phân biệt không rõ là mưa hay là lệ, nàng thương tâm nhặt lên bông hoa bị mưa gió làm rụng trong hoa viên, nhìn quanh vài cành hồng không chịu nổi mưa gió bị bẻ gãy.

Hoa rơi dù sống không lâu, ít nhất nó dũng cảm nở rộ một hồi, ít nhất nó từng làm cho vườn có thêm một phần cảnh trí, cho dù bây giờ chỉ có thể mềm mại đáng yêu, lại tiều tụy nằm trong tay nàng đi nữa.

Còn ta? Ta có phải cũng nên vì Mạnh Lăng mà nở rộ một lần? Cho dù kết cục vẫn là đau khổ… Ta thương hắn! Ta không tin duyên phận của chúng ta chỉ có ba tháng ngắn ngủi, cho dù phải cùng trời tranh chấp, ta cũng muốn vì tình yêu của chính mình là cố gắng! Như ca ca và chị dâu của nàng, bọn họ chẳng phải cũng thành công sao? Cho dù không thành công, nàng cũng quyết giống như ca ca khi ấy –— sáng lên xinh đẹp trong nháy mắt!
Nàng không thể chần chừ, không thể giữ trong lòng, nàng nên vì tình yêu mà trả giá –— vì Mạnh Lăng, nam nhân làm cho nàng tình ti sở hệ, nhu tràng trăm chuyển(?)! (Miu:Cái này Miu ckịu, ai biết chỉ Miu nhá, chắc đại loại là yêu, đau lòng đến vượt thời gian ý mừ ^^)

Trời cao nếu có chút tình, cầu xin hãy thương cho tình yêu si ngốc của nàng đi!

Nếu trời có tình thương, có phải cũng sẽ vì nàng mà động lòng? Nếu trời có tình thương, có phải sẽ vì nàng mà rơi lệ?

Nhìn bầu trời u ám, nhìn mưa phùn dai dẳng cùng mưa nước mắt cuồn cuộn chảy.

“Cái gì? Nàng lại bỏ bữa?” Nhìn gương mặt mất bình tĩnh của Mạnh Lăng, Tiểu Viện sợ đến mức hoảng loạn, không hiểu sao, hắn nhìn nàng một cái, lại thản nhiên nói: “Ngươi lui xuống đi!”

“Vâng.” Tiểu Viện như được đại xá, vội vàng lui xuống.

Chết tiệt, nàng nhất định là cố ý! Nàng cố ý ngược đãi chính mình, nàng đang tra tấn hắn!

Hắn một khắc cũng ngồi không yên, theo phương pháp nhịn cơm này của nàng, cho dù không sinh bệnh cũng sẽ tiều tụy đi, chỉ sợ nàng chưa có sinh bệnh, hắn đã bị cảm giác lo lắng tra tấn đến chết!

Không được, hắn bất chấp, hắn muốn đích thân đối mặt với nàng, nhất thì ăn nàng vào bụng. (Tiểu San: không còn từ ngữ nào để đánh giá _._…)

Mạnh Lăng bật dậy, hướng đến tân phòng của họ, đi qua hàng dài hành lang gấp khúc, thân thể mảnh mai trong mưa thu hút ánh mắt hắn, hắn không khỏi sửng sốt.

“Đáng chết!” Hắn nổi giận gầm nhẹ, bước nhanh về phía nàng quát: “Sở. Vũ. Hàn!”

“Mạnh –— Mạnh Lăng” Hàn Vũ xoay người, ôn nhu cười. Đứng lâu dưới mưa có chút đau đầu, bước chân có chút nghiêng nghiêng không vững, nhìn không ổn chút nào, Mạnh Lăng đúng lúc đỡ nàng, nàng thuận thế đựa vào ngực hắn. “Sao ngươi –— sao ngươi lại đến đây? Ta nghĩ thông suốt, đang chuẩn bị đi tìm ngươi đây!”

“Ta không đến, ngày mai khả năng liền chuẩn bị đến nhặt một cái xác!” Hắn buồn bực nói, hắn khẳng định, không tra tấn hắn như vậy, là nàng không thể cam lòng phải không? “Nàng rốt cục có biết cách chăm sóc chính mình không?”

“Đừng… Đừng giận mà, cho dù muốn tức giận…” Đầu nàng đau nhức, chân mất lực, chống đỡ không nổi nữa. “muốn mắng chửi ngươi cũng… cũng chờ cho tinh thần ta tốt lên đã, ta nghĩ ta muốn –— té xỉu.” Dứt lời, đôi tay mềm vô lực thả xuống.
“Hàn Vũ!!!”

……

3 comments on “[Giai nhân] chương 6.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s