Giai Nhân Sa Lưới Chương 4.2 (Trung)

Chương 4 (Trung)

 

“Vũ Hàn,” Thư Hoài kịp lúc Vũ Hàn lên lầu đi ngủ đưa cho nàng một cuốn băng ghi âm “đây là thứ nam nhân kia đã lao tâm khổ tứ làm ra, nhờ anh đưa cho em.”

Vũ Hàn nhìn cuốn băng trong tay hỏi: “Lăng Mạnh Tiều? Hắn lại làm trò hề gì vậy?”

“Sao em không tự mình nghe thử.” Thư Hoài cố ngầm kích nàng, kỳ thật hắn cũng không biết nội dung ghi âm trong băng.

“Em không có hứng.” Vũ Hàn đặt lại cuốn băng lên tay Thư Hoài.

Thư Hoài lại đưa trả cho nàng. “Đừng như vậy, tốt xấu gì thì em cũng phải nể mặt Niệm Trúc, thử xem anh ấy hao hết tâm tư chuẩn bị cho em những gì chứ!”

“Được rồi!” Vũ Hàn gật đầu,xoay người lên phòng mình trên tầng ba.

“Thực nhàm chán!” Nàng quăng bừa cuốn băng lên chiếc bàn cạnh giường, ánh mắt vô tình chạm đến bức cổ họa mỹ nữ khiến nàng đảo loạn trong lòng trên tường.

Trên đời làm sao có thể có sự trùng hợp như vậy? Khéo đến mức thái quá, ai biết Vũ Hàn chỉ cần liếc mắt qua một cái, sẽ nhận thấy người trong tranh giống Vũ Hàn cỡ nào. Thời cổ đại tuy là không có máy ảnh, nhưng bức họa cũng đã đủ rung động lòng người. Nàng thực sự không dám tưởng tượng, nàng có thể nhìn vào một bức ảnh mà giật mình té xỉu.

“Mình mặc đồ cổ trang sẽ có bộ dáng này sao?” Nàng thì thào tự hỏi, trong đầu vẽ nên một màn tưởng tượng, sau đó nhìn bức họa để so sánh… Bức họa nhìn vô cùng chân thật. Có lẽ người ấy yêu nàng, nên người ấycó thể nắm bắt hoàn toàn phong vận của mỹ nhân, từ cái nhăn mày đến nét cười, toát ra cảm giác phiêu dật mà sinh động. Chuyện này cứ như vận mệnh thần ling sắp đặt, làm Vũ Hàn á khẩu không giải thích được, bắt đầu hoài nghi liệu người con gái này có mối liên hệ nào đó với nàng.

“Liên hệ?”

Nàng lập tức lắc đầu, bài trừ tư tưởng vớ vẩn này, tự cười mình suy nghĩ lung tung.

Quay người, mắt lại tảo đến cuốn băng ghi âm.

Bên trong rốt cục có gì?

Vì lòng hiếu kỳ cho phép, nàng đem bỏ nó vào radio rồi ấn nút play. Một giọng nói trầm ấm đầy nam tính truyền đến tai.

“Vũ Hàn: Anh không hiểu, vì sao em phải hao tổn tâm sức, tìm mọi biện pháp trốn tránh anh, hay thực sự trong lòng em, anh là tên không ra gì? Đối với em, anh thực sự là giang lang mới kính kiềm lư kĩ cùng (?), nhưng, mặc kệ như thế nào, anh tuyệt đối không bỏ cuộc, nếu, em đối với sự cố chấp của anh cũng có một chút cảm động. Như vậy, anh sẽ kiên nhẫn chờ, chờ đến một lúc nào đó khi em bỗng nhiên quay đầu nhìn lại, có thể cho anh một nụ cười dịu dàng thực sự. Vì điều đó, anh nguyện trả mọi giá, chỉ cầu mong em có thể cho anh một chút nhu tình, dù chỉ là nhỏ bé như một hạt bụi không đáng kể! Hiện tại, anh hát tặng em một bài hát, biểu đạt tâm tình thống khổ của anh lúc này.”

Một giai điệu ưu nhã nhẹ nhàng vang lên trong phòng, phiêu vào trái tim Hàn Vũ.

‘Muốn hỏi một câu, có nên chờ đợi nhu tình của em dành cho anh hay không? Vài lần nhật lặn nguyệt thăng, vài lần sao trời hạ đưa đường cho kẻ si ngốc.

Anh với em mối tình thắm thiết vẫn là như vậy, em cũng không nghe cũng không hỏi cho tim tình anh có nhẫn.

Anh với em mối tình thắm vẫn là như vậy, đêm trong lòng lạnh lẽo khiến trời cao cũng không thay đổi được tâm tư này, nhìn lên bầu trời gọi tên em, tất cả yêu thương này biết giãi bày cũng ai.

Còn có ai yêu em sâu đậm như vậy, khiến trời cao cùng không thay đổi được tâm tư này, nhìn lên bầu trời gọi tên em.

Không muốn bỏ cuộc, mọi cách kiên trì, liền nghĩ như vậy, em đến khi nào sẽ ngừng…’ [Từ – Hoàng Trung Nguyên]

Từng âm điệu xoay tròn dội mạnh vào tâm tư Hàn Vũ, đôi mắt không chịu thua kém dâng lên từng tầng hơi nước. Tiếng ca của chàng thâm tình làm lòng nàng quặn đau, cảm giác không khỏi ngây ngốc—khúc ca một lần lại một lần phiêu đãng trong phòng. Vũ Hàn ngây ngốc trìm đắm trong tấm lưới nhu tình Mạnh Tiều giăng mắc, ngay cả Thư Hoài đứng ngoài cửa phòng một lúc lâu rồi lặng lẽ rời đi, nàng cũng không phát hiện.

Thời gian cứ từng phút từng phút trôi qua, lý trí cũng từng chút quay lại với Vũ Hàn.

Hắn rốt cục là làm đến mức độ nào, sao lại sẵn cả ghi âm cho hắn sử dụng? Không thể không thừa nhận, giọng hát của hắn rất hay , mà tâm ý phía sau hành động còn khiến nàng cảm động.

Không không! Không! Nàng tắt radio, nhắc nhở chính mình không thể để hắn dễ dàng làm rung động, nếu không nàng trở thành trò cười của hắn mất. Nàng biết rõ hắn chỉ là kẻ không chịu thua, chỉ là muốn chinh phục nàng mà thôi, nàng không thể để hắn chiếm thế thượng phong, còn bản thân thua trong chiến cuộc này được. Tuyệt đối không!

Nhưng mà, bên tai vẫn quanh quẩn chất giọng trầm thấp mê người của ai đó, ôn nhu hát ‘Vậy nhu tình có thể cho anh một chút?’, quanh quẩn trong lòng, thật lâu không tiêu tan -– lý trí cùng tình cảm trong lòng mãnh liệt giao tranh giằng co.

Tối nay, nàng mất ngủ!!!

Hôm sau, Vũ Hàn mang vẻ mặt thảm hại xuống lầu, đem cuốn băng ghi âm nàng nghe một đêm, cũng là tra tấn nàng cả đêm trả lại Thư Hoài.

“Ca, em nghĩ anh hẳn là có cách đem vật hoàn lại chủ, đúng không?” Đây quyết định làm nàng cả đêm mất ngủ mới đưa ra.

“Vũ Hàn, em…” Thư Hoài kinh ngạc nhận nó.

“Tiện thể nói với hắn, đừng uổng phí công sức nữa, vô dụng thôi.” Vũ Hàn mặt không chút thay đổi khẳng định.

“Em chắc chứ? Anh muốn nói là, em sẽ không hối hận?”

“Nếu tên hỗn đản kia có thể đỉnh chỉ những hành động nhàm chán kiểu này, em sẽ không hối hận.”

“Được rồi!” Cô gái nhỏ này so với Niệm Trúc lúc trước còn ngoan cố hơn!

Đến tối, Thư Hoài cùng Niệm Trúc làm một chuyến đến Thanh Linh sơn trang, đem băng trả lại Mạnh Tiều.

“Mạnh Tiều, hy vọng anh không bị đả kích.” Thư Hoài lấy cuốn băng ra đưa cho hắn, vẻ mặt áy náy. “Em làm hết sức rồi, nhưng muội muội thực sự quá cố chấp, rõ ràng trong lòng cảm động muốn chết, mà còn cố tình ra vẻ sĩ diện.”

Mạnh Tiều cười khổ, “Chuyện này anh cũng dự kiến trước rồi.”

“Không ngờ đại soái ca nơi nơi nổi tiếng như anh sẽ có ngày lâm vào tình trạng này.” Niệm Trúc thừa cơ trêu chọc hắn. “Không biết lúc trước ai đã nói, trừ phi  có nữ nhân nào ba đầu sáu tay, nếu không nằm mơ cũng đừng hòng nắm được trái tim anh. Lại không biết ai đó còn nói, kết hôn còn có tên gọi khác là ‘sống không bằng chết’ a?”

“Anh thu hồi những lời này, Vũ Hàn là ngoại lệ.”

“Kỳ thật, Mạnh Tiều, anh cũng đừng giận, theo em quan sát, em dám chắc rằng Vũ Hàn cũng có cảm giác với anh, chỉ cần anh bỏ thêm chút công sức, nhất định có thể  ôm mỹ nhân về.” Thư Hoài nói.

“Vô dụng, nàng căn bản là không có cho anh lấy một chút cơ hội.” Mạnh Tiều ảo não vô hạn.

“Ngay cả nam tính mị lực không gì sánh kịp của anh cũng mất hiệu lực sao?” Niệm Trúc cũng sáp gần lại một bước, nửa thực nửa phúng hỏi.

“Với Vũ Hàn mà nói, hoàn toàn miễn dịch.”

“Thật đáng thương nga!” Biểu tình của nàng nửa điểm cũng không giống lời nói, ngược lại còn có chút như đang xem hài kịch đi.

“Còn cười trên nỗi đau khổ của người khác!” Hắn lườm Niệm Trúc một cái. “Trong từ điển của anh không bao giờ có từ ‘bỏ cuộc’ hay ‘ thất bại’, anh sẽ chứng minh cho hai người thấy!”

“Nga? Mỏi mắt mong chờ.” Kỳ thật nàng là muốn nói : Khoang tay đứng nhìn, bàng quan.

“Em cũng vậy.” Thư Hoài không e dè hôn đôi môi đỏ mọng của kiều thê, phát huy đầy đủ tinh thần phụ xướng phu tùy.

Đôi vợ chồng này quả là kiêu ngạo quá đáng, cư nhiên ở trên địa bàn của người ta mà ‘hoành hành’, công khai thân thiết, đả kích người đang thất bại tình trường, rất không có thiên lương!

Mạnh Tiều xem thường, thêm cái thở dài thật mạnh, sau đó vô lực ngã lên ghế sô pha, thân ngâm nói: “Trời ạ, tha cho anh đi! Ai tới cứu tôi…”

Đúng như lời nói, hắn không bỏ cuộc, mỗi ngày đều đặn hai bó hoa tươi như trước xuất hiện trước mắt nàng, nàng sắp bị hắn bức điên rồi!

“Hắn rốt cuộc muốn như thế nào?” Vũ Hàn cuối cùng chịu không nổi, phát tiết hô to, sớm quên mất ‘thục nữ’ là ý gì, ‘khí chất’ là dùng để làm cái gì.

“Tiểu thư thân mến, làm ơn giữ hình tượng, hình tượng, hình tượng! Ok ?” Niệm Trúc ở một bên cười nhắc nhở.

Vũ Hàn thất bại thở dài, không đếm được đây là lần thứ mấy mình đem hoa quăng vào thùng rác.

Đến trường, không cần đề tên, một bó uất kim hương đã im lặng tọa trên bàn làm việc, nếu đây không phải nơi công cộng, nàng sớm đã không ngại mà chửi ầm lên.

Không được, nàng không thể mặc hắn ‘hoành hành’ như thế, hiện nay cục diện với nàng bất lợi, nàng tuyệt đối muốn ngăn cản hắn ‘làm xằng làm bậy’! (Ai hôm nọ bảo anh muốn làm gì cứ làm a?!)

Nàng lật lật tấm lịch để bàn, nếu thời gian tới, nhà trường cho nghỉ xuân dài một chút, nàng có thể lợi dụng cơ hội này ra ngoài giải sầu a!

Chống đầu, nàng bắt đầu vắt óc nghĩ xem nên đến nơi nào du lịch.

Bất giác, nàng nhớ tới bức họa mỹ nhân trong nhà, lại nghĩ đến chuyện tình xưa của người vẽ, cùng với nơi trong lời Nhã Kì – Hàn Vũ Lâu!
Được! Nàng muốn đi Hàng Châu, nàng muốn đi xem toàn cảnh Hàn Vũ Lâu một lần, nàng muốn cởi bỏ thắc mắc trong lòng!

Nàng có dự cảm, việc này, sẽ đem đến thu hoạch không thể tưởng tượng nổi.

Nó sẽ thay đổi nàng, trở thành một bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời… Lời nói của nam nhân tặng tranh quanh quẩn trong đầu, không ngừng ủng hộ ý định của nàng, quyết định trong lòng càng lúc càng rõ ràng, càng ngày càng mãnh liệt–…

Vũ Hàn kiên quyết không cần người thân đi cùng, một mình chuẩn bị hành lý. Đêm trước ngày đi, Niệm Trúc giúp nàng sửa sang quần áo.

“Vũ Hàn, lần nàng đi Hàng Châu, ngoài việc trốn ca ca của chị, hẳn em còn có nguyên nhân khác? Như là vì sao lại chọn đi Hàng Châu?” Hướng nhìn của nàng dừng lại tại bức họa trên tường. “Liên quan đến nó sao?”

“Em không phủ nhận. Em có một cảm giác, tựa hồ nhất định em thế nào cũng phải đến đó một chuyến, như có chuyện gì ở nơi đó đang chờ mình đối mặt… Cảm giác kỳ lạ lắm, có lẽ em nói chị cũng không hiểu được, tóm lại em không thể không đi!”

“Vậy thì, chúc em may mắn.” Niệm Trúc vỗ vai nàng. “Bất quá, Vũ Hàn… Chị định khuyên em đừng đi, từ lúc em bắt đầu nói muốn đi Hàng Châu, trong lòng chị liền hỗn loạn, thực không nỡ, mí mắt nhấp nháy không ngừng.. Nói thật, chị hơi sợ.” Nàng hoảng loạn, đôi mày thanh tú nhíu lại.

Vũ Hàn nghe vậy khẽ mỉm cười, trấn an Niệm Trúc. “Chị suy nghĩ nhiều quá rồi, em sẽ cẩn thận, cam đoan chuyện gì cũng không phát sinh, yên tâm chưa?”

Nàng nắm chặt tay Vũ Hàn. “Đáp ứng chị, nhất định không thiếu một sợi tóc trở về.”

“Ân.”

One comment on “Giai Nhân Sa Lưới Chương 4.2 (Trung)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s