Giai Nhân Sa Lưới Chương 4.1 (thượng)

Chương 4 (Thượng)

 

 

 

Vũ Hàn lộ ra một cái xem thường. Trời ạ! Hôm nay là cái ngày quỷ gì vậy? Tệ hết biết!!

Xa xa, nàng đã thấy Lăng Mạnh Tiều đứng ở trước cổng trường, nhưng nàng vẫn tiếp tục bước đi, định đi qua người hắn, làm như không thấy.

“Vũ Hàn.” Mạnh Tiều khi nàng bước qua liền gọi nàng lại.

Xong rồi! Vũ Hàn bi thảm thầm than.

“Có chuyện gì sao, Lăng tiên sinh?” Vũ Hàn xoay người, khách sáo mà xa cách hỏi.

“Vũ Hàn.” Lăng Mạnh Tiều bất đắc dĩ thở dài. “Sao em cứ muốn anh cách xa ngàn dặm vậy?”

“Thật sao? Chúng ta bây giờ cách nhau cùng lắm một mét, nào có ngàn dặm xa xôi?” Vũ Hàn tỏ thái độ như nhìn đứa trẻ đần độn.

“Em biết rõ ý anh không phải thế!”

“Anh tới vì muốn cùng em thảo luận quan niệm con số ngàn dặm và một mét?”

“Đương nhiên không phải.” Vì sao kẻ luôn không ngại hùng biện như hắn, gặp phải Vũ Hàn cũng chỉ có thể khen nàng tài?

“Anh tới đón em về.”

“Không cần, em cũng có chân, em tin mình có khả năng tự về nhà.” Vũ Hàn thản nhiên từ chối.

“Nhưng một mình em…”

“Nhã Kì!” Vũ Hàn vẫy vẫy tay về phía hướng khác.

“Vũ Hàn, cái gì… Lăng Mạnh Tiều?” Nhã Kì nhìn đến Lăng Mạnh Tiều bên cạnh lập tức kinh ngạc nói không nên lời.

“Hồi hồn!” Vũ Hàn quơ quơ năm ngón tay trước mặt Nhã Kì.

Nhã Kì ngượng ngùng thu hồi tầm mắt, Mạnh Tiều phong độ cười nhẹ.

“Được rồi, bây giờ em không phải một mình nữa, anh không cần đưa em về.” Trong ánh mắt lạnh lùng của nàng hiện lên một tia xảo trá lấp lánh.

Mạnh Tiều đương nhiên biết nàng đem thành ý của mình ném ra ngoài cửa, nhưng hắn không nản lòng, ngược lại cười cười bất cần đời. “Em xác định không cần anh đưa về sao? Anh cũng không phải ai cũng tùy tiện mời nha!”

Vũ Hàn cũng đáp lễ hắn một nụ cười không kém bách hoa. “Cám ơn anh, bất quá, em cũng không phải ai cũng tùy tiện cự tuyệt.”

Phong thủy thay phiên chuyển, Mạnh Tiều trước giờ luôn luôn chiếm thế thượng phong, lúc này á khẩu không trả lời được.

Vũ Hàn âm thầm cười trộm, xoay người kéo Nhã Kì đi được hai bước, rồi lại quay đầu lại nói: “Đúng rồi, thực cám ơn hoa của anh, nhưng mà em luôn luôn không biết xử lý loại đồ này, cho nên kết cục chúng nó là vào trong thùng rác nhắm mắt an dưỡng. Nếu anh thực sự không ngại lịch sử tái diễn như đã nói, thì có thể tiếp tục tặng, em cũng không ngại biểu diễn thêm một màn ‘lạt thủ tồi hoa’ (lạt:độc ác, thủ: tay, tồi:bẻ, phá hủy).” Nàng tươi cười thản nhiên, thướt tha xoay người cùng Nhã Kì rời đi, bỏ mặc Mạnh Tiều thái độ ra sao ở phía sau.

“Thần kinh!” Đi một đoạn, Nhã Kì đột nhiên không đầu không đuôi nhả ra một câu.

“Cậu mắng ai nha?” Vũ Hàn liếc nàng một cái, lại tiếp tục bước.

“Ngoài cái nữ nhân phúc không biết hưởng cậu ra thì còn ai vào đây nữa?”

“Tớ?” Nàng đơn giản dừng lại để hỏi rõ ràng. “Tớ lại đắc tội cậu cái gì sao?”

“Lăng Mạnh Tiều đối với cậu cái gì cũng nhường nhịn, tớ đứng ngoài xem đã hâm mộ muốn chết, cậu lại không cho anh ấy một chút thái độ hòa nhã, tớ thực không hiểu trong đầu cậu đang nghĩ cái gì. Kì thật cậu với anh ấy cũng là ý loạn tình mê, trái tim rung động, đúng không?”

“Cái đầu quỷ quái này!” Vũ Hàn tức giận lườm nàng. “Một tên Lăng Mạnh Tiều đã đủ làm tớ buồn nôn, cậu có phải cũng muốn làm tớ tức chết không?”

“Được rồi, được rồi.” Nhã Kì không khỏi ủy khuất phiết miệng. “Người ta chỉ là không cẩn thận nói đúng sự thật thôi. Cần gì phải giấu đầu lòi đuôi, thẹn quá hóa giận, đem người thành thật đáng thương như tớ ra khai đao!”

“Văn, Nhã ,Kì!” Vũ Hàn phát hỏa.

“Cứu mạng a, có kẻ muốn giết người diệt khẩu này… Oa!” Nhã Kì bỏ chạy, Vũ Hàn thì ở phía sau đuổi theo kêu đánh.

Hai cô giáo trẻ vui đùa trên đường y hệt cảnh quan binh đuổi bắt cường bạo.

“Tiểu thư, xin dừng một chút!”

Khi đi qua một tiệm đồ cổ, một người chừng hơn bốn mươi tuổi đứng chặn trước mặt Vũ Hàn.

Vũ Hàn kinh ngạc, nam nhân này muốn gì? Chắc không phải sẽ nói: ‘Đường này là ta mở, hưởng thụ là của ta tài lộc, muốn đi qua đường này, phải trả tiền lộ phí’? Nhã Kì đằng trước cũng đứng lại, cũng cùng nàng khó hiểu.

Người kia nhận ra nỗi hoang mang của hai nàng, thân thiết cười. “Các vị đừng hiểu lầm, ta không có ác ý, chỉ là muốn xin hai người vài phút, có được không?”

“Có việc gì?” Vũ Hàn cảnh giác nhìn hắn.

“Sao không cùng vào tìm hiểu rõ ràng?”

Khuyết điểm lớn nhất của Vũ Hàn chính là lòng hiếu kì quá nặng, mà nam nhân này vừa vặn khiến nàng vô cùng tò mò, vì thế nàng và Nhã Kì liền bước vào tiệm.

Bên trong rực rỡ muôn màu đủ thứ kỳ trân dị bảo, đồ sứ, danh họa, nhưng mà hấp dẫn nhất đối với Vũ Hàn, đồng thời làm nàng rung động mãnh liệt, chính là bức cổ họa mỹ nhân tuyệt đẹp nơi góc tường, trông rất sinh động.

“Này… Đây là?” Giọng run run, nàng khiếp sợ nói không hết câu.

Biểu hiện khác thường của nàng hấp dẫn chú ý của Nhã Kì, theo ánh mắt nàng nhìn rồi giật mình kinh hô: “Vũ Hàn! Nữ nhân trong tranh này… nhìn giống như cậu!”

“Đúng vậy, bất cứ ai, chỉ cần xem qua bức họa một lần, khi gặp tiểu thư, tuyệt đối sẽ nghĩ là cùng một người, bởi vì mỹ nữ sinh động trong tranh cùng tiểu thư có dung mạo giống hệt nhau, như cùng một khuôn mà ra. Cho nên khi nhìn thấy nàng, ta lại tưởng là mỹ nữ trong tranh đi ra. Giờ chắc nàng cũng hiểu vì sao ta đột ngột mời nàng ở lại như vậy?” Nam nhân kia đứng một bên giải thích.

“Thực quá khéo, khéo đến đến không còn gì để bàn!” Vũ Hàn sợ hãi than, nhìn duy diệu duy tiếu (tuyệt đẹp) bức tranh, hai tay bất giác đưa lên sờ mặt mình.

“Bức tranh này nguồn gốc không đơn giản, đằng sau nó là một tình yêu chí tình chí nghĩa từ xa xưa.”

Vũ Hàn trấn động, vội vàng hỏi: “Có thể kể cho tôi không?”

Nam nhân thanh thanh cổ họng, bắt đầu kể. “Nghe nói, ở thời Đại Tống, có một vị thiếu niên anh hùng quyền bá một phương, hắn yêu thương một nữ nhân, vì nàng mà vẽ bức họa này, thậm chí vì nàng mà dựng một tòa lầu các xa hoa. Hai người yêu nhau sâu đậm. Nghe đồn vị bá chủ đa tình này cuối cùng vì giai nhân mà quyên sinh, chỉ để lại một đoạn lãng mạn thiên cổ giai thoại, người đời sau hồi tưởng tán dương”. Hắn cảm thán lắc đầu, như thổn thức.

“Oa, thực cảm động nga!” Nhã Kì nhìn bức tranh đầy vẻ say mê.

Vũ Hàn thất thần ngây ngốc nhìn tuyệt sắc giai nhân đang đứng trên vách đá. Không biết tại sao trong lòng đầy thắc mắc, rồi lại nhìn về hướng bài thơ đề phía trên bức tranh.

Sở sở phong tư nhất giai nhân, thướt tha như tiên giáng trần hoàn.

Đa tình bá chủ cũng ái mộ, một bức đỏ xanh kí tình thâm.

Điệp nhi oán hoa diện mạo tùy, nhân gian uyên ương vĩnh gắn bó.

Hàn vũ lâu vừa triền miên, đời đời kiếp kiếp không rời xa.

 

“A! Tớ nhớ ra rồi.”

Nhã Kì kêu lên làm đứt dòng suy nghĩ hoảng hốt của nàng. “Cậu nghĩ ra chuyện gì vĩ đại mà cần hô to như vậy?”

Nhã Kì hưng phấn nắm lấy tay Vũ Hàn, nói gấp gáp: “Cách đây một thời gian, tớ tiện dịp trường nghỉ đông, cùng đi du lịch với cả nhà sang đại lục, cậu nhớ không? Tớ ở chỗ tỉnh Chiết Giang, Hàng Châu cũng được nghe người ta kể về chuyện tình đau lòng này, mà nơi ấy còn có một tòa ‘Hàn Vũ Lâu’.”

“Hàn Vũ…” Nàng khẽ cúi đầu, vẻ mặt mờ mịt.

“Thứ cho ta đường đột, xin hỏi tiểu thư tên gì?”

“Tên tôi là … Sở… Sở Vũ Hàn”. Nàng có chút do dự. ‘Vũ Hàn’ và ‘Hàn Vũ’ ?

“Nhưng mà chữ ‘Vũ’ của ta là cánh chim, chứ không phải ‘mưa’ đâu.” Nàng thêm chút giải thích, sợ đối phương nghĩ đến phương hướng hoang đường nào đó.

Hắn cũng không có tỏ thái độ gì đặc biệt, chỉ cười nhẹ. “Vậy à, Sở tiểu thư, người có thích bức họa này không?”

“Có” Nàng vẫn là bộc trực đáp.

“Vậy nàng cầm đi!” Hắn miệng rộng rãi nói, tay lập tức liền hạ bức tranh xuống.

Vũ Hàn thoáng sửng sốt, sau đó ngăn lại. “Khoan, sao lại như vậy? Bức họa này nhất định giá trị rất lớn, anh này lại không lấy một xu mà tặng tôi? Không sợ thâm hụt tiền của sao ?”

“Không phải vậy, có được bức họa này, ta cũng không mất gì cả. Đây là một bằng hữu tặng ta, hắn nói rằng, bức họa này chỉ được tặng cho người có duyên, tương lai nếu ta gặp được người có duyên, thích hợp với bức họa, hãy tặng cho người ấy. Ta giờ chỉ là tuân thủ lời hứa với bằng hữu mà thôi. Hắn nói thứ này sớm muộn gì cũng phải trả lại cho chủ nhân đích thực, ta nghĩ, tiểu thư mới là chủ nhân của nó.”

“Tôi?” Vũ Hàn băn khoăn, chuyện hôm nay nàng gặp khó mà dùng lẽ thường giải thích.

“Không phải do dự, nàng cầm đi!” Nam nhân cuộn tròn bức họa rồi nhét vào tay nàng.

“Phải đấy, Vũ Hàn, cậu nhận lấy đi, chẳng lẽ cậu không cảm thấy gắn bó keo sơn với nó sao? So với cậu còn có ai đủ tư cách có được ?” Nhã Kì ở một bên khuyến khích.

“Tôi… Lần đầu gặp gỡ, sao tôi có thể nhận quà quý như vậy. Như vậy đi, tôi sẽ mua nó.”

Hắn cười khéo léo từ chối. “Giao dịch tiền bạc liền mất đi tính kỷ niệm. Ta thà mong tiểu thư đem chuyện hôm nay trở thành một cái kỳ ngộ, có lẽ, nó sẽ thay đổi nàng, trở thành một bước ngoặt trong cuộc đời, như vậy không phải có ý nghĩa hơn sao?”

Vũ Hàn vì sao lại cảm thấy trong lời nói của người này có ẩn ý khác?

Bỏ qua, cấm mình suy nghĩ miên man, nàng mỉm cười trí tạ. “Tuy rằng tôi không thể tiếp nhận hết chuyện này, nhưng tôi tuyệt đối thật tâm muốn có bức họa, tôi sẽ xem nó như trân bảo, giữ gìn thật tốt. Lần nữa cảm tạ.”

Nam nhân không nói gì, mỉm cười nhìn hai người rời khỏi.

 

One comment on “Giai Nhân Sa Lưới Chương 4.1 (thượng)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s