Giai Nhân Sa Lưới Chương 3.1 (thượng)

Giai nhân(Chương 3.1)

Đến tận lúc xe dừng lại ở gần cửa nhà họ Sở, Mạnh Tiều vẫn không thể tin mình có giường mềm mại thì không nằm, lại đến chỗ Sở Vũ Hàn, như tên ngốc đứng canh trước cửa nhà nàng, chỉ vì muốn biết nàng có bình an không, xác định nàng cùng Phùng Gia Huân không phát sinh ra chuyện gì.

Thời gian cứ chậm rãi trôi, sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi, thần sắc như gió mưa trước cơn giông tố, làm người ta phải lùi bước.

“Chết tiệt, muộn vậy rồi mà nàng còn chưa về!”

Sau đó, hắn trợn mắt nhìn cảnh Vũ Hàn và Phùng Gia Huân song song đi lại.

Nhìn bọn họ thân mật tạm biệt, cơn tức của hắn từ từ dâng lên. Không được xúc động, không được xúc động, hắn ra lệnh cho mình phải bình tĩnh đếm từ một đến mười, sau đó nói với chính mình: Chuyện này chẳng liên quan gì đến hắn, hắn không cần phải để ý. Nhưng mà, hắn thực sự để ý mất rồi, phi thường để ý! Tim hắn lúc này như bị vạn con kiến cắn, cực kỳ khó chịu.

Loại dày vò này hình như hắn từng biết, trước giờ hắn đã hưởng qua sao?

Suy nghĩ bất giác trở về ngày mới quen Vũ Hàn.

Lúc ấy hắn nhầm Thư Hoài là hôn phu của nàng, từng làm một số chuyện đáng cười, tuy rằng Thư Hoài thực rất nghĩa khí, vẫn nói năng thận trọng, chưa bao giờ kể chuyện này với bất cứ ai. Đây cũng chính là tin tức Thư Hoài nói với Niệm Trúc ‘Lén nói cho em, em đừng nói với người khác’.

Khi vừa biết Vũ Hàn, bọn họ liền thực thích đấu võ mồm, một hôm hắn tâm huyết dâng trào, đến đón Tiểu Lam, vốn định tiện thể mời nàng đi ăn cơm chiều, cùng nàng tranh cãi làm lạc thú, không ngờ trên đường lại đụng phải Thư Hoài…

“Tiểu Hàn” Thư Hoài bước nhanh về phía bọn họ, tay phải tự nhiên đặt lên vai Vũ Hàn, tựa hồ là thường xuyên như thế. “Thực có lỗi, anh tới trễ.”

Mạnh Tiều trừng mắt nhìn cánh tay đặt trên vai nàng, nói: “Không giới thiệu nhau sao?”

Vũ Hàn ngạc nhiên vì hắn bỗng chuyển từ hung ác nham hiểm sang vẻ mặt buồn bực không thôi, nhưng vẫn lễ phép giới thiệu họ với đối phương: “Vị này là Lăng Mạnh Tiều, là học trò của Mẫu Thân thủ trưởng. Về phần vị soái ca bên cạnh này, là của ta…”

Tại lúc chữ ‘ca ca’ chưa kịp nói ra, Mạnh Tiều đã thay nàng tiếp lời. “Bạn trai?”

Hai đôi mắt kinh ngạc đồng thời nhìn Mạnh Tiều.

“Anh đang nói gì vậy?” Sở Thư Hoài kinh ngạc. Thì ra Lăng Mạnh Tiều nghĩ hắn là bạn trai Vũ Hàn, khó trách hắn ngay từ đầu đã đối với mình nồng đậm địch ý, ai cũng nhìn ra hắn đang ghen. “Lăng tiên sinh, tôi nghĩ anh hiểu lầm rồi, Tiểu Hàn không phải bạn gái tôi, mà là…”

“Vị hôn thê.” Vũ Hàn nhanh miệng đáp lời.

“Cái gì? Em đính hôn?” Sắc mặt Mạnh Tiều trở nên hơi trắng bệch, hiển nhiên tin tức bất thình lình này khiến hắn bị đả kích không nhẹ.

“Đúng vậy.” Vũ Hàn mặt lạnh lùng vô sắc, còn nhìn Mạnh Tiều khiêu khích.

Lăng Mạnh Tiều luôn thích trêu cợt nàng, còn nói nàng như nữ nhân không có mị lực, nên nàng liền thức thời, cho hắn biết nàng không phải kém cỏi như hắn nói, về sau trước mặt hắn nàng mới không bị đẩy xuống hạ phong, khiến hắn chế nhạo nàng như kẻ không ai muốn.

Cho nên nàng vô cùng ‘thông minh’, mượn ‘sắc đẹp’ ca ca một chút, ngầm nói với Mạnh Tiều, ta Sở Vũ Hàn cũng có người muốn, hơn nữa còn là một soái ca khiến người ta chảy nước miếng, cái này chắc là đã quá đủ?

Mà Sở Thư Hoài lại nghi hoặc nhìn chằm chằm nàng. Trời mới biết, huynh muội cùng cha cùng mẹ từ khi nào có thể ‘đính hôn’ ?

Kết  quả Mạnh Tiều tin là thật, đến giờ cũng đã qua một khoảng thời gian khá dài. Thực buồn cười là, đêm đó hắn cũng giống đêm nay, như một tên ngốc chờ đợi nàng về trước cửa Sở gia, đương nhiên, hắn cũng thấy Thư Hoài và Vũ Hàn cùng đi cùng về.

Hôn phu cùng hôn thê ở cùng nhà một đêm, sẽ phát sinh chuyện gì? Đáp án có thể nghĩ.

Lúc ấy, hắn tức giận đến mức muốn đập Thư Hoài một trận, chẳng nhẽ người này không biết đạo lí ‘phát hồ tình, chỉ hồ lễ’ sao? Cư nhiên dám ngủ lại ở nhà Vũ Hàn, mượn cơ hội chiếm tiện nghi.

Nhưng, xúc động thì xúc động, hắn còn có lý trí, biết mình không có tư cách nhúng tay quản chuyện của Vũ Hàn. Ngườ ta là hôn phu của nàng, còn hắn là gì ? Cái gì cũng không phải.

Bản thân Vũ Hàn đã cam tâm tình nguyện, hắn còn có thể dị nghị điều gì?

Vì thế, Mạnh Tiều chỉ có thể lặng lẽ đao đớn một mình.

Mãi đến một buổi sáng, phòng khách xuấn hiện một bó hoa hồng lớn, mới khiến hắn thoải mái.

Lúc ấy, hắn nhìn bó hồng nổi bật trong phòng khách, trong lòng phát sinh nghi vấn.

“Ba, chuyện gì xảy ra thế này?”

“Con tự xem đi.” Lăng Cũng Hằng thần bí cười cười.

Mạnh Tiều cầm lên chiếc thiệp bên ngoài đề tên người nhận là Niệm Trúc. “Thực xin lỗi, tha thứ cho anh, được không?”

“Thư Hoài gửi Niệm Trúc”? Mạnh Tiều càng mơ hồ. “Cũng không phải chuyện động trời, xem ra ba gặp được ứng cử viên xuất sắc.”(Chém gió, câu này ta chém gió :”>). Hắn đặt chiếc thiệp xuống nói.

“Con còn chưa gặp qua Thư Hoài sao? Hắn không chỉ có ngoại hình tuấn tú, rất phog độ, mà còn si tình Niệm Trúc, làm cho người ta khó mà không thích hắn được.” Lắng Cũng Hàng nói.

“Nghe ba nói vậy, con thực muốn gặp mặt vị Phan An lư sơn tái thế này.”

“Không có gì khó, chỉ cần ngày mai con con dậy sớm một chút là được.”

“Vậy ra chuyện này còn tiếp tục sao?” Mạnh Tiều chỉ chỉ bó hoa.

“Đúng.” Đáp rất rõ ràng lưu loát.

Ân, xem ra Sở Thư Hoài cùng Niệm Trúc sẽ có một màn trình diễn đặc sắc tuyệt luân, cho nên hắn quyết định sáng mai phải nhìn dung nhan long phượng của người được phụ thân khen không dứt miệng này.

Hôm sau, khi chuông cửa vang lên, Mạnh Tiều ngăn Lưu quản gia đang định ra mở cửa. “Chị Lưu, để tôi mở cửa, chị đi làm việc đi.” Hắn căn bản chưa cho chị Lưu cơ hội nói chuyện, liền lao qua phòng khách, sân nhà, tới cửa lớn.

“Là anh?” Đây là phản ứng của cả hai.

“Anh chính là Sở Thư Hoài?” Mạnh Tiều trừng mắt nhìn người thanh niên đang cầm trong tay bó hoa bách hợp.

“Tôi là Sở Thư Hoài, anh chính là đại ca phong lưu của Niệm Trúc?” Quá khéo! Thực sự là quá khéo!

Mạnh Tiều không có nửa khắc do dự liền một quyền đánh Thư Hoài. “Chết tiệt, ngươi rốt cục đem Sở Vũ Hàn đặt ở chỗ nào? Ngươi làm vậy không sợ khiến nàng thất vọng sao?”

Thư Hoài lảo đảo lui vài bước. “Anh đang nói……” Mạnh Tiều lại tiếp tục vung quyền, hắn vội vàng né tránh. “Uy, ngươi văn minh một chút được không?”

“Với người như ngươi? Quên đi, ta chính là dùng hành động thực tế giáo huấn ngươi, đòi lại công bằng cho muội của ta và Vũ Hàn.” Mạnh TIều nghiến răng nghiến lợi nói.

“Đợi chút!” Thư Hoài nhìn hắn như thấy quái nhân. Vì sao Mạnh Tiều lại quan tâm tình cảm hắn dành cho Tiểu Hàn có thực lòng hay không như vậy? Hay là….. “Lăng Mạnh Tiều, tôi thức sự không nghĩ nổi vì sao anh lại để ý chuyện ta đối đãi với Tiểu Hàn ra sao như vậy, nếu nói anh quan tâm đến muội muội của mình thì còn lí giải được, nhưng câu đầu tiên của anh lại là ‘Ngươi rốt cục đem Sở Vũ Hàn đặt ở chỗ nào? Ngươi làm vậy không sợ khiến nàng thất vọng sao?’ Có thể thấy được người đầu tiên anh nghĩ đến là Tiểu Hàn.”

Mạnh Tiều ngây ngẩn cả người. Lời Thư Hoài nhắc nhở hắn, Niệm Trúc cùng Vũ Hàn đều yêu thương nam nhân trước mặt, bất luận kết quả như thế nào, vẫn sẽ có người bị tổn thương, hắn nên làm gì bây giờ?”

“Ta đối  với Sở Vũ Hàn thế nào ngươi không cần xen vào, ngươi chỉ cần nói cho ta ngươi tính an bài như thế nào cho hai nữ nhân tình thâm ý trọng với ngươi?”

“Anh hy vọng tôi lựa chọn ai?” Thư Hoài tựa hồ không định đem tình hình thực tế nói cho hắn, ít nhất cho đến khi chưa do thám được tình cảm của hắn với Vũ Hàn thì không.

“Ta…” Hắn lại á khẩu không trả lời được, hắn nên bảo vệ ai?

Đến khi hắn nói xong, hắn vẫn không tin được mính thực sự nói ra những lời này.

“Ta nghĩ ngươi hẳn là nên trở về bên Vũ Hàn, dù sao nàng toàn bộ đều đã cho ngươi, ngươi cũng nên chịu trách nhiệm với nàng.”

Hảo nam nhân trọng sắc khinh muội ── Niệm Trúc sau này nói.

“Toàn bộ?” Thư Hoài lúng ta lúng túng lặp lại.

“Chẳng lẽ ngươi muốn trốn tránh trách nhiệm? Ta không chỉ một lần thấy ngươi ngủ lại nhà nàng!” Lúc nói ra những lời này, tim Mạnh Tiều còn co rút đau đớn.

Thư Hoài vất vả trấn áp ý cười. “Trốn tránh trách nhiệm? Nha, không, ta đương nhiên sẽ không.” Trời  biết mặt hắn đang bị ý cười bao phủ.

Mạnh Tiều hiển nhiên không có lưu ý đến tình trạng dị thường của Thư Hoài, nản lòng thoái chí nói: “Một khi đã như vậy, ngươi nên đem đống hoa chết tiệt này về, đưa cho người nên đưa.”

Thư Hoài thật muốn ngửa mặt lên trời cười to, nhưng hắn vẫn thập phần miễn cưỡng nhịn xuống. “Ách, Tiểu Hàn đến khi chưa tìm được nơi chốn tốt, nàng đương nhiên vẫn là trách nhiệm của tôi, nhưng chuyện đó với việc tôi theo đuổi Niệm Trúc cũng không vó nhiều xung đột a!”

Mạnh Tiều nắm chặt tay, sương lạnh bao phủ gương mặt. “Ngươi sẽ vì những lời này mà trả giá đắt!” Hắn một quyền thật mạnh đánh hướng cằm Thư Hoài, nhưng sớm bị Thư Hoài phòng bị mà tránh được.

“Chờ chút, nếu ngươi có thể trả lời thắc mắc của ta, ta có thể cho ngươi điều ngươi muốn biết nhất.” Thư hoài không vì cơn tức giận của Mạnh Tiều mà ảnh hưởng đến lòng tốt của mình.

Hắn nói vậy là có ý gì? Tuy rằng không hiểu, nhưng Mạnh Tiều vẫn là chần chừ gật đầu.

Thư Hoài hắng giọng, sau đó hỏi: “Vì sao anh lại để ý chuyện của ta và Tiểu Hàn như vậy? Không lẽ là vì lo lắng chuyện bất công của thiên hạ?”

“Ta không giống loại hoa hoa công tử như ngươi, ai cũng lừa tình!” Hắn nghiến răng nghiến lợi nói.

“Hoa hoa công tử?” Đang nói ai nha! Thư Hoài khó ném cười. “Mà lừa tình? Hình như đâu có nghiêm trọng như vậy? Huống hồ thiên tình sử của các hạ so với ta còn huy hoàng hơn.”

“Ít nhất ta chưa từng lừa gạt tình cảm các nàng, ta quang minh lỗi lạc!”

Có thể phân biệt vậy sao? “Quên đi, ta là phải làm sáng tỏ hiểu lầm. Ta không phải vị hôn phu của Tiểu Hàn, nàng là muội muội của ta, về phần nàng cùng ta ở cùng nhà….. Lão huynh, tư tưởng của ngươi sẽ không xấu xa đến mức nghĩ ca ca làm ra chuyện vượt rào với muội muội chứ?” Thư Hoài lắc đầu cười nói.

Mạnh Tiều vẻ mặt ngạc nhiên cùng không dám tin. “Thật sao?” Trong thanh âm lại mang chút hưng phấn cùng nhảy nhót.

“Nếu quan hệ giữa những đứa con cùng cha mẹ được gọi là ‘huynh muội’, thì hẳn không thể sai được.”

“Kia….” Trời ạ! Thật là một trò khôi hài. “Thật có lỗi, tôi hiểu lầm.”

“Nếu anh có thể giúp tôi đem bó hoa này đến tay Niệm Trúc, những chuyện cũ sẽ không cần nói đến nữa.” Thư Hoài đưa hoa cho hắn.

“No problem! Việc rất nhỏ. Nhưng mà, thứ lỗi tôi nói thẳng” Mạnh Tiều đưa bó hoa rực rỡ ra liếc mắt một cái. “Làm như vậy có phải rất ‘trần tục’ sao.”

Khuôn mặt tuấn tú của Thư Hoài đỏ bừng lên, nhưng hắn không cam lòng yếu thế phản bác. “Ít nhất ta có dũng khí thể hiện tình yêu với Niệm Trúc, so với một bấn loạn nam nhân đã là mạnh hơn nhiều.”

Bấn loạn? Đang nói hắn sao? Đối với hắn cái này không phải trọng điểm, quan trọng là Vũ Hàn không có đính hôn, thế là đủ.

Thư Hoài nhìn hắn lộ ra khuôn mặt kiên nghị xuất sắc, nghĩ rằng: Tiểu Hàn thật đúng là chạy trời không khỏi nắng!

3 comments on “Giai Nhân Sa Lưới Chương 3.1 (thượng)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s