Giai nhân sa lưới chương 1

  Đáng nhẽ Miu định đăng lúc chiều nhưng do sự cố nhà Miu mất điện nên gìơ mới đăng được,các nàng thông cảm ha

Giai nhân sa lưới

Edit:Tiểu San

Beta:Miu Miu siêu lười

Chương 1 (Thượng)

“Vũ Hàn”

Văn Nhã Kì bước chân nhẹ nhàng sung sướng đi vào văn phòng, đến chỗ Sở Hàn Vũ đang ngồi.

“Nhã Kì, sao tâm trạng cậu sáng nay tốt vậy?”

Sở Vũ Hàn và Văn Nhã Kì đều là giáo viên một trường tiểu học, tình cảm rất tốt.

Nhã Kì từng nói trêu Vũ Hàn: “Cậu có bằng tốt nghiệp đại học nhưng lại vào trường tiểu học “hầu hạ” một đám trẻ con, không phải bất công lắm sao?”

Vũ Hàn chỉ khẽ cười, ôn nhu nói: “Tớ thích ở gần trẻ con, bọn chúng còn chưa biết mình lớn lên trong thế giới ngươi lừa ta gạt, đấu đá lẫn nhau, nhìn chúng thỏa mãn tươi cười, lòng tớ cũng thấy vui vẻ.

Nhã Kì chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu. “Tiểu cô nương không thực tế”.

Tuy rằng suy nghĩ của có lúc khác nhau, nhưng cũng không  làm ảnh hưởng đến tình cảm hữu hảo giữa hai nàng.

“Có thể gặp được thần tượng trong lòng lòng mình từ lâu, tâm trạng đương nhiên là rất tốt!” Nhã Kì không khác gì chú chim sẻ bàn vui mừng hót véo von.

“Thần tượng? Ai nhỉ?” Vũ Hàn cướp lấy túi mứt hoa quả trong tay nàng, bộ dạng hơi có chút thiếu hứng thú.

Nhã Kì không đòi lại đồ ăn vặt như mọi khi, say mê thả mình vào trong mộng. “Chính là gương mặt lạnh lùng oai phong một cõi ở giới thương trường, đồng thời là nam nhân độc thân trong lòng của nhiều thiên kim tiểu thư Đài Bắc, bạch mã hoàng tử anh tuấn mà phóng túng Lăng Mạnh Tiều a!

“Ân, sau đó thì sao?” Vũ Hàn lại bỏ một viên mứt nữa vào miệng, Nhã Kì vẫn là khác thường, không có kêu trời kêu đất xin nàng dừng lại.

“Sau đó? Này, cậu không biết đấy thôi, anh rể tớ trên thương trường cũng có chút danh tiếng, một bữa tiệc của thương nhân mời hắn tham dự, mà chị tớ có việc bận, cho nên tớ liền vào vai bạn gái hắn tham dự, Lăng Mạnh Tiều trùng hợp cũng tham dự. Trời ạ!” Nàng reo lên một câu tán thưởng. “Cậu nhất định không thể tưởng tượng ra thế giới lại có một nam nhân như vậy, quả thực là một trang đại mỹ nam.”

“Đợi chút, làm ơn khống chế độ dâng trào cảm xúc của cậu một chút được không? Mà… lau nước miếng đi!” Vũ Hàn vẫn là thờ ơ, thái độ không nóng không lạnh.

“Đáng ghét, tớ nói thật mà” Nhã Kì liếc Vũ Hàn một cái, rồi lại tiếp tục chìm đắm trong tình cảm lãnh mạn. “Anh ấy không chỉ có ngoại hình tuấn tú lịch sự, khí chất hiên ngang, mà còn phong độ nổi tiếng toàn thương trường, không biết đã trộm đi bao nhiêu trái tim ngây thơ rồi.”

“Thế thì sao? Hắn ngoại hình xuất chúng thì liên quan gì đến tớ đâu?” Nàng chẳng thấy Lăng Mạnh Tiều có điểm nào hấp dẫn người ta, cùng lắm cũng chỉ có ngoại hình đẹp mắt một chút. Thậm chí nàng còn hy vọng hắn biến mất khỏi thế gian này, để nàng đỡ phải nghĩ đến hắn.

Lăng Mạnh Tiều là anh trai duy nhất của chị dâu nàng – Lăng Niệm Trúc. Nếu tiểu thư Nhã Kì biết tin này, không hiểu có hưng phấn quá mà té xỉu không? Vì tránh thảm kịch này, Hàn Vũ nghĩ, giấu nàng có vẻ tốt hơn.

“Ây da, chỉ là tưởng tượng một chút thôi mà! Sao cậu không thử tượng tượng đến một cơ duyên nào đó, hai người có thể kết bạn với đối phương, rồi tiện đà hiểu nhau, mến nhau, cuối cùng ký kết hôn ước, cũng hứa yêu nhau đời đời kiếp kiếp ?”

Vũ Hàn rốt cục cũng có chút biểu tình – biểu tình bị đánh bại.

Trời ạ!

Nha!

Ai tới cứu nàng thoát khỏi cô nàng đầu óc hoạt động không bình thường này được không?

“Nhã Kì” Vũ Hàn thở dài thật mạnh. “Cậu thật đúng là bất trị!”

Nhã Kì mơ mơ màng màng nhìn Vũ Hàn. “Sao vậy? Tớ nói gì không thích hợp à? Nếu không tại sao cậu lại dùng loại ánh mắt  đại quái vật thế kỷ để nhìn tớ thế?”

“Cậu còn không biết?” Biểu tình của Vũ Hàn lại có thêm chút bi thảm. “Sở Vũ Hàn hiện tại chính thức tuyên bố thua trong tay Văn Nhã Kì, hoàn toàn… Không, là hoàn toàn bị cậu đánh bại.”

“Cậu không nói thì tớ sao biết được. Tớ thắng cậu cái gì?”

Vũ Hàn đau đầu. “Làm ơn, Văn đại tiểu thư, cậu mới gặp Lăng Mạnh Tiều một lần  thôi, mà cậu lại nói như sắp gả cho hắn đến nơi rồi.

Vốn dĩ Vũ Hàn muốn Nhã Kì nhận ra sự vớ vẩn của mình mà cười to ra tiếng. Nhưng mà nàng chẳng những không cười to, mà sau đó còn nói những câu làm cho Vũ Hàn tưởng thính lực của mình có vấn đề.

“Nếu anh ấy cầu hôn tớ, tớ nhất định không do dự mà đồng ý”

“Cái gì? Xong rồi, xong rồi!” Vũ Hàn nhảy dựng lên, trong lòng khẩn trương lo lắng, đi qua đi lại. “Cậu bị kích thích chắc chắn không nhỏ, nên làm thế nào cho phải đây?”

“Kích thích!” Nhã Kì tức giận mắng. “Bản cô nương hoàn toàn bình thường”

“Thế vừa rồi là gì…”

“Đó là bởi vì cậu chưa từng gặp anh ấy, nếu không cậu cũng sẽ phản ứng giống tớ.”

“Phản ứng cái gì? Sét đánh làm cháy cả mặt đất, hay là củi đốt gặp phải lửa?” Có khoa trương như vậy sao? Nàng cùng hắn thường xuyên gặp mặt, sao nàng không cảm giác được gì?

“Đều không phải, là nước sữa hòa nhau”

“Nước cái đầu cậu!” Vũ Hàn cười một tiếng. “Nói thật, nếu hỏi tớ ưng điểm nào nhất ở Lăng Mạnh Tiều, thì có lẽ là khi hắn ở thương trường, tỏ ra là người giỏi giang, can đảm, tự tin , suy nghĩ sắc bén cùng tác phong làm việc. Không thể phủ nhận hắn giống như một trận gió xoáy quét qua toàn bộ thương giới, là nhân vật vô cùng quan trọng.”

“Thế cho nên, thanh niên hiếm có như vậy nếu để ý đến mình, thì làm sao có thể cự tuyệt?” Nhã Kì gật đầu phụ họa.

“Nhưng cậu lại quá coi nhẹ tính phong lưu của hắn, người như thế làm sao có thể chỉ thủy chung yêu một người?” Càng nói càng có thể nhận ra, Sở Vũ Hàn nàng ghét nhất cái loại nam nhân không chung tình này!

Nhã Kì phản bác: “Tuy rằng báo chí nói Lăng Mạnh Tiều cũng minh tinh Mỗ Vị  hay người đẹp Danh Viện có tình cảm, nhưng nếu có thể cùng người đa tình như vậy làm nên một bản tình ca lãng mạn thì cũng là chuyện vô cùng tốt đẹp, cậu thấy có đúng không?”

“Vậy thì, cậu tiếp tục ở đó mà mơ mộng hão huyền, bản tiểu thư không rảnh tiếp chuyện” Vũ Hàn cầm sách giáo khoa đi ra cửa.

“Vũ Hàn, cậu đi đâu?”

“Đi dạy học! Đám nhóc kia chỉ sợ là đã ầm ỹ ngất trời rồi”

“Thế thì cậu đi nhanh đi, tớ bây giờ không có tiết, đang định ở lại tiếp tục nhớ người trong mộng”

Vũ Hàn lắc đầu, cười rời khỏi văn phòng.

9 comments on “Giai nhân sa lưới chương 1

  1. Na… Có ai lấy tem chưa các muội ?
    Nếu chưa thì cho tỷ xin🙂
    Từ bé đến giờ chưa kiếm đc cái tem nào á __ __” (Thương hem ?)

    Với cả… sửa hộ tỷ mấy cái lỗi chính tả nho nhỏ, tỷ đã tra mấy lần rồi mới send, thế nào mà vẫn xót 1-2 lỗi. Sorry nha

    ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s